Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012



TÔ DUY THẠCH
Tô Duy Thạch viết không nhiều nhưng tâm hồn thơ của ông thì bao la. Cũng giống như số phận của những người cùng thời, sinh ra và lớn lên trong thế hệ chiến tranh, đời sống của Tô Duy Thạch trước và sau 1975 đầy những bất trắc và khổ đau. Tâm trạng của ông trong bài thơ RỪNG BIỂN TƯƠNG TƯ cũng là tâm trạng của rất nhiều người miền năm sau 1975:
khi ở trên rừng ta nhớ biển
về biển bâng khuâng lại nhớ rừng
ở đâu lòng cũng đau hoài vọng
về một cõi nào trong nhớ nhung
Thơ Tô Duy Thạch ít xuất hiện trên báo chí. Mãi đến năm 1999, thơ ông mới xuất hiện trong tuyển tập Biển Của Một Thời- tập thơ in chung nhiều tác giả (Nguyễn Bắc Sơn, Lê Nguyên Ngữ, Tô Duy Thạch...)


RỪNG BIỂN TƯƠNG TƯ

khi bỏ về xuôi ta nhớ núi
trầm trầm thác kể chuyện thiên thu
nhớ từng lá cỏ thương bờ bụi
những sáng mờ sưong khói núi mù
nhớ khóm thạch lan triền đá dựng
rừng đại ngàn xanh đến rợn mình
ta con sâu đo, đo ngày tháng
đo hoài không hết kiếp phù sinh
khi ở trên rừng ta nhớ biển
bồi hồi âm vọng khúc miên man
rờn rợn rong rêu chiều hải ngạn
nghe gió ngàn reo ngỡ sóng tràn
ta con cá lạc trong vũng nước
mải mê không biết biển xa rồi
lao đao trên bãi đời khô kiệt
cũng đành thôi một cuộc rong chơi
khi ở trên rừng ta nhớ biển
về biển bâng khuâng lại nhớ rừng
ở đâu lòng cũng đau hoài vọng
về một cõi nào trong nhớ nhung


CHIỀU MƯA TRÊN THÁP

                       Tặng nguyễn Hiệp(PRC)

Mưa trên cổ tháp chiều hoang lạnh
Tháp đứng trầm tư nhoà trong mưa
Có phải mưa từ thiên cổ lại
Đất thở hơi người kiếp kiếp xưa
Bầy dơi im lắng nghe mưa xuống
Treo ngược hồn lên dĩ vãng nào
Lớp lớp thời gian dày dấu bụi
Dài thêm nhung nhớ cánh tay rêu.
Đá xanh ai tạc hình Thần nữ
Nét đẹp ngàn xưa vẫn mượt mà
Vẫn u ẩn từng trang cổ sử
Dù thời gian đậm nét phôi phai.
Mờ trong mưa bụi chiều hiu hắt
Vẳng nghe chiêm nữ hát mơ màng
Khúc hát dâng tràn thăm thẳm quá
Ta nghe lòng canh cánh mang mang,
Gió cuồng nội thổi ngoài hoang mạc
Ngựa hí vang lừng đao kiếm khua
Xương trắng ai vùi nơi chiến địa
Đồi đỏ vương màu máu thắm pha
Ngọc nát vàng phai bao thế hệ
Nỗi niềm day dứt vẫn chưa tan
Biển cạn, non mòn, hoa trôi bèo dạt
Chìm theo dòng nước của thời gian.
Nghìn xưa, cho đến nghìn sau, đến…
Tháp đứng buồn vương tiếng thở dài
Biển dâu một cuộc cờ thiên mệnh
Nhạt nhoà chân tháp cánh hoa phai

                               Poklaung Girai 1972


NỖI BUỒN XANH TRÊN VAI TƯỢNG TRẮNG

Tình yêu tôi như vệt rêu xanh
Mượt mềm trên vai em tượng trắng
Như viên sỏi rơi giữa lòng hồ tịnh vắng
Như tơ nhện giăng trên phím dương cầm
Đêm đêm âm vọng những hồi thanh

Tình yêu tôi! Như con dã tràng xe cát
Những viên cát tình yêu
Trên bãi đời cô liêu

Có phải tôi đang ở ngoài hành lang tâm hồn em
Nghe dịu vợi bước chân tình ái
Tôi hối hả đuổi theo thời gian
Nhưng em không ngoảnh lại bao giờ!

Hoa khế tím chiều thu xưa
Bàng bạc ánh trăng xanh ngày hạ cũ
Dường như lâu lắm em không về
Đêm đêm tôi nằm nghe lá rớt

Em ơi! Đôi khi tôi buồn muốn chết
Không biết làm sao hết yêu người.


Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

THƠ VĂN NGHỆ BÌNH THUẬN



THƠ VĂN NGHỆ BÌNH THUẬN
Số 169 ( 9-10/2012)

ĐÀ LẠT XA
Hồ Việt Khuê

*
Ngã lưng trên đám cỏ xanh
Một giàn mây trắng đùn quanh chỗ nẳm

Ngã lưng dựa hạt mưa dầm
Hồn anh hoa cỏ nẩy mầm sinh sôi

Chợt nghe Đà Lạt xa xôi
Ngã lưng đón lá thông rơi hững hờ

Ngã lưng vào đám cỏ khô
Chờ em mồi lữa hư vô anh về




VỀ LA GI
Dương Hoàng Hữu

*
Tháng tư về ngãnh Tam Tân
Ngoảnh lại đời còn bóng xế
Hòn Bà mưa nguồn chớp bể
Thiên di về dựng tháp buồn

Tháng tư qua cầu Tân Lý
Vô thường vẫn bóng mây trôi
Tà áo hay là ảo mộng
Vần xoay ta kiếp rong chơi

Ừ tháng tư về La gi
Đảo điên câu thơ nắm đất
Sóng xô làm bạc chân trời
Bất chợt đưa tay vuốt mặt.




BUỔI SÁNG Ở ĐÔNG HÀ
Bùi Nguyên Hư

*

Cám ơn góc phố ta đứng như dấu chấm than
Cám ơn tách cà phê buổi sáng
Không có tiếng còi tàu giục vội
Không có gió giật như đầu hôm

Hàng phượng rừng lặng yên
(có thể giả vờ không biết)
Không tiếng lá
Không gió thốc
Bước thênh thênh cũng bận bịu trong người

Cảm ơn góc phố nhỏ
Cảm ơn những giọt cà phê rơi chậmTa ngập nhừng
Em biết
Giữa ngã ba