Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013


NGUYỄN DUY SINH


                                      NGUYỄN DUY SINH, 
                                      quê quán : Phan Rí Cửa, huyện Tuy Phong, 
                                                                                tỉnh Bình Thuận
                                      Tác phẩm : Dọc miền trầm tích gió ( thơ)
                                                                                  XB năm 2011 ;
                       Giải thưởng Văn nghệ Dục Thanh năm  - Bình Thuận



KHÚC TRƯƠNG CHI

Chàng cưỡi thuyền bơi trên dòng định mệnh
Buông cần câu trăng
Đường câu đong đưa theo số phận
Đêm gõ nhịp

Mạn thuyền trăng gối sóng
Trỗi tiếng buồn
Thả điệu sáo sang sông

Vọng Nguyệt Lâu
Sao em không thả tú cầu
Để một mình anh chờ trông ngút mắt

Thuyền chém sóng ngược trăm chiều gió lạ
Tiếng sáo cao bay
Bay xuống heo mây…
Sáo đậu cành buồn

Hơi thở đại dương
Hình như là của sông suối cội nguồn
Cũng như gương mặt anh dị hình
Là tiếp dẫn bao dấu đời oan khuất

Có gì đâu em!
Cũng sương khói hình hài
Sao tình em mơ…phai
Cho hồn anh cát bụi

Dưới lớp tro than xương tàn cốt rụi
Sao lồng ngực
Không trổ hoa
Mà trái tim kết tinh thành hạt ngọc

Nước mắt có gì đâu?
Chỉ toàn vị mặn nồng
Thôi hãy để đắm đuối hồn anh trong đáy chén vĩnh hằng

Giọt lệ làm mưa
Chen vai chiều xuống
Gieo sầu cho ai!
Mà Trương Chi thả sáo bến sông buồn
Nghe thổn thức một dòng sông chảy

Trong bềnh bồng…
Sóng mắt Mỵ Nương





 PHẠM BÌNH 

                                        PHẠM BÌNH, 
                                        Quê quán :  Phan Rí Cửa – Tuy Phong –
                                                                             Bình Thuận

CÒN ĐÓ SỢI THƯƠNG

Anh trở lại chiều nay nơi trước đó
Kiếm tìm trong hơi gió chút tàn hương
Trong hốc đá vấn vương vài sợi tóc
Quện vào như sợ mất chút tàn phai

Theo triền dốc lượm từng viên sỏi nhỏ
Đếm tình anh còn đó đến bao lần
Đem gói lại những ngày mang nỗi nhớ
Những hôm chiều về lại thấy bâng khuâng

Đứng trước biển thì thầm cùng sóng biển
Nghe hoang chiều lặng lẽ rớt trong tim
Hồn cô đơn lắng chìm dòng dĩ vãng
Em về đâu để lại đại dương chìm

Anh âm thầm tìm dấu chân trên cát
Sóng vô tình khỏa lấp dưới lòng sâu
Còn thấy lại con dã tràng ngơ ngác
Mở vòng ôm con sóng bạc đầu

Cây trên đồi còn vương chiều hiu hắt
Kéo thời gian chầm chậm níu hoàng hôn
Vài cánh nhạn bay về chiều lặng tắt
Dấu chân em còn sót lại trong hồn.






MAI VIỆT
                                         
                                   Mai Việt --  quê quán: Phan Thiết, 

VÂN

Đi về lại ngôi trường soi nếp cổ
Đâu hàng phượng xưa nhớ nắng một mình
Cúi xuống nhặt chiếc lá bàng trên cỏ
Thấy em còn nguyên màu áo nữ sinh

Đi về lại con đường hoa giấy trắng
Nghe bước ai chạm nhẹ dưới chân mình
Bởi không kịp theo bóng người vội vã
Nên tôi giờ khuyết mãi một vầng trăng

Đi về lại biển một ngày đổi gió
Sóng bạc đầu thôi vỗ tiếng trăm năm
Em về đâu để bãi bồi sông cạn
Neo đời tôi xa con nước nguyệt rằm

Đi về lại sau bao mùa lãng tử
Vườn năm xưa im dấu mãi bao giờ
Muốn tìm lại những mùa hương mận chín
Nhưng gió mưa nào đã xóa ngày thơ

Đi về lại chỏng trơ hồn quán lạnh
Có một thời đằm thắm khúc thu mưa
Bàn ghế nào bên tôi còn bóng cũ
Ly chè đêm còn ngọt ở môi người?

Về ngồi lại đếm phù vân qua tóc
Gọi tên em sâu kín tự trong lòng
Chợt thương con dã tràng bên bọt sóng
Xóa và tan…nhưng đời vẫn hòai mong.



Chia tay Đồi Dương 

Chưa nói gì - sao chia tay Đồi Dương
Biển còn đó bước chân người trên cát
Tóc chưa khô buổi chiều gió mặn
Đã nghe rồi nghìn dấu mưa tan

Mai em về, Đồi Dương chợt khóc
Bàn tay chờ vẫy phút xa đưa
Dù không nói nhưng hồn sao ngấn lệ
Nhìn tàu qua mấy lớp bụi mờ

Mai em về, lòng tôi biển động
Con sóng nào chao suốt chặng đường đi
Vẫn biết hai nơi là hai phía
Nên một mình buồn bã đến đôi khi

Mai em về, biển dưng đầy sóng
Và trời mưa - dẫu có vô tình
Cốc cà phê khuấy hoài vẫn đắng
Phút bên người buồn mấy cũng lặng thinh

Gởi về em ngọn gió biển chiều nay
Sau này có nhiều đêm trăn trở
Đồi Dương - vẫn còn nghe tiếng sóng
Vỗ trong đời một thoáng tình thơ

                                            Mai Việt 



THÁI THỊ NGÂN KHANG 

                                              (Thái Thị Ngân Khang, giáo viên,
                                              quê quán : Tuy Phong, Bình Thuận)

TÂM SỰ VỚI LÒNG SÔNG

Đứng bên này Lòng Sông gọi đò ơi…!
Chỉ thấy sóng vỗ bờ, nước trôi xuôi
Thấy lòng mình dập dềnh chao đảo
Thấy con đò riêng tôi, cặp bến tôi.

Ngược bến đò, xuôi về với người
Xuôi lòng mình đến tận xa vời
Đồng đất, đồi cát, gò cao rực nắng
Đường về quá dài. Gió lưng trời.

Một lần thôi, cặp bến cuộc đời
Phó mặc Lòng Sông xuôi về xuôi
Nước nguồn lặng lẽ xa tít tắp
Cát rũ chân đi đến mù khơi.

Đồng không. Cát không. Gió không
Chảy hết, trôi hết về Lòng Sông
Xin chút ít phù sa neo lại
Xin chút ít dòng trong, nước trong.

Cái cớ cuộc đời khó thóat
Đục dòng bên lở khiến bồi trong
Tôi về xứ lạ, người xứ lạ
Một mình Lòng Sông với dòng sông.

Lặng lẽ yêu thương bến sông này
Nặng đầy trong đục có ai hay

Mai sau xuôi dòng tôi cặp bến
Sông ơi, đợi nhé bến hôm nay!


• Lòng Sông: tên một con sông ở Tuy Phong, Bình Thuận





TRẦN YÊN THẾ 

                                                   Tên thật:Trần Thế Mỹ                                            
                                     Quê quán : Hòa Minh, Tuy Phong,
                                                                       Bình Thuận




CON GÁI NGÀY XUÂN

Con gái ngày xuân như cốm sữa
Cứ thơm lừng lựng đến qua rằm
Cứ thơm hạt nếp lòng trinh nữ
Ra giêng còn thơm tôi lâng lâng

Hình như tháng Chạp ba mươi thiếu
Nhà bên đỏng đảnh rộn tiếng hài
Gió trêu táy máy giàn nho chín
Nhẹ nhàng mà thẹn đến rung cây

Năm nay ăn Tết thời thanh nữ
Hồn nhiên em nhắc chuyện “lì xì”
Tôi đón xuân này nơi quê cũ
Xao lòng mừng tuổi một tình si

Tình si chếch choáng tôi như rượu
Con gái ngày xuân khai vị mời
Mỗi Tết thêm mùa nho chín mọng
Tôi về hái lộc gặp hơi men.



Thưa rằng Phan Rí
 
Vẫn đợi nhau về thăm Phan Rí
Lóc cóc – leng keng ngồi xe ngựa phi
Gió quê ngan ngát mùi mắm chín
Đậm tình thơm thảo hương mang đi.

Thị trấn gầy khô đôi vú mẹ
Đàn con khôn lớn tìm tha phương
Thi thoảng ghé về như gió tạt
Phố chiều bịn rịn bóng xiêu nghiêng.

Trùng Dương xưa – biển nắng hong hanh (1)
Chim di đông chưa đậu đất lành
Để thương Phan Rí thời xuân nữ
Gương lược buông rời rối tóc xanh.

Thưa rằng Phan Rí – còn quê nội
Lẽ nào sông Lũy nước nguồn trôi
Triều dâng có lúc xuôi rồi ngược
Tình cũng hợp tan giữa sóng đời.

Mai chào Phan Rí ngày gió sớm
Hạt cát nào khô bay luân hồi
Chừng ấy nắng đủ làn mây lưu luyến
Nặng bước ngựa thồ tiếng lục lạc rơi.



(1) Trùng dương: tên bãi tắm có từ những năm 60 – thế kỷ 20.


Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

Thơ BÙI NGUYỂN HƯ


Thơ của người “nhặt chuyện”
(Đọc tập thơ Điều nói với em của Bùi Nguyên Hư, NXB Văn nghệ TPHCM, 2006)

“Anh không tin con sâu trườn mình trốn tia nhìn như dao sắc của chú chim sâu. Nó đang hình dung cuộc đời - mỗi vòng đo là một niềm tin tái tạo”,…
“Anh tự dối mình để đánh đố với kẻ phù hoa và, chẳng nghĩ đến khi nào phải tự thú với em những điều lọc lừa, phỉnh nịnh. Có ai đó đã tự ví đời mình như con sâu đo? Anh đo cuộc đời hôm qua, sáng nay bắt đầu đo lại…”.

Tôi đã đọc nhiều lần tập thơ Điều nói với em của Bùi Nguyên Hư, từ bài thơ đầu tiên rất ngắn có tựa đề Nhớ bạn đến bài thơ văn xuôi có tựa đề được lấy làm tên chung cho cả tập ở những trang cuối cùng với những câu thơ được trích dẫn trên và cảm nhận tập thơ đã đọng lại trong tôi những ấn tượng.

Bùi Nguyên Hư không phải là người viết nhiều, in nhiều. Nay, đã vào quãng giữa của ngưỡng “tri thiên mệnh”, ông mới có tập thơ đầu tay – cũng không nhiều lắm - chỉ vỏn vẹn 30 bài, cầm vừa tay, do Nhà xuất bản Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh ấn hành. Trong số 30 bài ấy, có khoảng một nửa được viết theo các thể thơ truyền thống có vần, có điệu, phần còn lại là thơ tự do, thơ văn xuôi.

Mở đầu bài thơ, ta gặp ngay một bài Haiku:
“Uống một ly rượu đắng/vén mây tìm bạn/đau cả trăng” (Nhớ bạn).
Chỉ ngần ấy từ mà gợi lên một tình bạn thăm thẳm không cùng, điều này cũng phần nào cho người đọc cảm nhận về một giọng thơ riêng của tác giả.
Bùi Nguyên Hư viết về cuộc sống, về quê hương bằng những dấu trầm, trầm như hơi thở của người nông dân sau bao mùa vụ, đọng trong từng câu chữ, từng nhịp thơ, đó là:
“…Hạt gạo/cơ nghiệp một đời/có lúc mẹ phải cắn đôi/như hai dòng sữa/già nua/vẫn cho con từng giọt…” (Hạt gạo),
“Cuối đông/những chú cá rô nhớ nguồn vượt cạn/trong tôi-róc rách đã khuya/như con chốt đồng khô chạm vào thời khắc/một góc nhỏ quê nhà…” (Cuối đông);
viết về xuân, về tết, ông cũng một giọng trầm như vậy, và sự chiêm nghiệm:
“Thắp nén hương thời khắc/quẻ gieo mùa/chim hót nôn nao vài câu chữ/trên cánh đồng đã giêng” (Giêng)…

Với thể thơ văn xuôi, Bùi Nguyên Hư có 5 bài, xếp ở phần sau của tập thơ: Với hoa, Qua đồi ấy thanh minh, Chạm tay vào mùa thu, Với biển, Điều nói với em. Thể thơ này không phụ thuộc vào vần, nhịp, tác giả theo mạch cảm xúc để diễn đạt ý, tuy nhiên, nếu không khéo dễ bị sa đà làm loãng hoặc rối ý thơ. 5 bài thơ này, Bùi Nguyên Hư nói về 5 đối tượng: về hoa, về đời, về mình, về biển và về em theo thứ tự trong tập, gom lại trong cái tôi của mình, trải ra những triết lý về cuộc sống, tinh tế qua từng ý thơ.
Với hoa, ông viết về loài hoa quỳnh – loài hoa chỉ nở về đêm:
“Hoa đã treo mặt trời ngủ ngược vào đêm, im ắng như chưa bao giờ có tiếng roi xà ích. Trăng lạnh thẩm thấu vào da”.
Về biển là những hình ảnh:
“Người phụ nữ khỏe khoắn đôi chân, kìn kịt quang gánh về chợ. Anh đắm đuối nhìn, và như được nhìn cả tầm của biển trong xanh…”.
Và đời thì:
“Như có tiếng hát từ ngàn thu lạ hoắc ở cõi đi về còn lẫn trong bụi hoa gai một cánh hoa muộn mằn nở muộn…” (Qua đồi ấy thanh minh)…
Sự suy tưởng, những tiết tấu và hình ảnh thể hiện qua những bài thơ văn xuôi này đã tạo nên nét riêng trong phong cách thơ Bùi Nguyên Hư.

Qua Điều nói với em, tác giả đã nói được nhiều điều với mọi người qua cảm quan và ngôn ngữ riêng của thơ mình. Bùi Nguyên Hư tự cho mình là người nhặt chuyện nhưng nhặt chuyện để rồi như người nông dân: “…vác cày đi sớm hơn mặt trời/gieo xuống đồng vô số hạt ban mai…” sẽ trở nên rất đáng quý trên cánh đồng thơ bạt ngàn buổi nay.

TRƯỜNG THANH



Khi hoa biết nói


Ta chọn màu dưa đỏ An Tiêm để tôn vinh,

đẹp và thanh khiết đến dường nào khi chiều nay hoa biết nói. 

Em như đôi môi cô gái sắp hường

và bước thập thúy trên nền gạch

những gót sen.
Tỏ tường cả giọt sương đọng trên lá trúc đào

bỗng giận hờn cho đến mùa đông năm sau

nếu ta không hiểu sự viên mãn của gió.
Đôi môi hường kín đáo, thốt nên lời nguyện cầu

nghe như tiếng chuông thỉnh nguyện buổi chiều

mẹ ta trước đêm trừ tịch.
Em hàm ngụ độ lượng

hạnh phúc luôn là giọt nước mắt ngọt ngào

của người vinh hiển và của kẻ bất hạnh.


Em nói...



BUỔI SÁNG Ở ĐÔNG HÀ

Cám ơn góc phố ta đứng như dấu chấm than
Cám ơn tách cà phê buổi sáng
Không có tiếng còi tàu giục vội
Không có gió giật như đầu hôm
Hàng phượng rừng lặng yên
(có thể giả vờ không biết)
Không tiếng lá
Không gió thốc
Bước thênh thênh cũng bận bịu trong người
Cảm ơn góc phố nhỏ
Cảm ơn những giọt cà phê rơi chậm

Ta ngập ngừng
Em biết
Giữa ngã ba