Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013


Thơ DƯƠNG HOÀNG HỮU

Link cố định 

MÙA CỦA CÁT


Không biết tôi có kịp quay về
Hứng chịu những cợt đùa của cát
Miền cát quê tôi chỉ một mùa
Không mùa nắng, không mùa mưa
Chỉ xốn xang mùa cát

Trong cát có mùa xuân tuổi thơ đuổi còng , bắt ốc
Có mùa hè leo đồi gánh nước, lượm mót củi khô
Có mùa thu hẹn hò đêm trăng vá lưới
Có mùa đông dằng dặc hoài mong thuyền về bến đợi rộn rã chợ mai

Bốn mùa qua đây hút chìm đáy cát
Lũ dã tràng dành cả tuổi thơ bươn chải khôn tìm hạt chữ để lớn khôn
Mưa nắng qua đây nhạt nhòa mắt cát
Màu da người nhạt nhòa gió sương

Tôi có kịp về để cuộn mình trong ạt ào của cát
Nôn nao âm vọng giao mùa
Hương cát bắt đầu quá nửa khuya
Khi trăng vừa đủ lạnh
Vị thuỷ chung mằn mặn
Ánh thời gian trong suốt vô biên

Lẽ nào tôi không là đứa con của cát vô cùng
Sống ở đâu tôi cũng chỉ là hạt cát
Tôi vô tình với bốn mùa huyễn hoặc
Tôi mặc kệ với mưa nắng đổi thay
Nơi sinh thành, quay về tôi lại là con dã tràng ngốc nghếch
Rượt đuổi chông chông bất tận bến bờ
Cho đến lúc mệt nhoài , dúi người tứ chi vùi trong cát
Thiêm thiếp một mình không hay nắng xuân sang





MƯA

Mưa.
Dạt tình yêu mưa ướt cả dáng chiều
Dằng dặc hàng cây ám khói liêu xiêu
Mênh mông lúa vật vờ bật rễ
Trời mây lang thang vắt kiệt thương yêu

Mưa.
Dạt tình yêu mưa xói vào đá sỏi
Những trầm tích câm lặng cất lên tiếng gọi
Những giọt ăn năn nhảy nhót gieo mùa

Tôi yêu - một tình yêu mưa nhạt nhoà bến bờ
Mặt trời mộng mị thả mặc ban mai bơi lội
Chiếc thuyền giấy tím ngắt tương tư trôi dọc chân trời hấp hối
Ghì xiết bốn mùa oà vỡ mưa thiêng


GIEO


Gieo những vần điệu trên nền ruộng hạn
Gieo những vần điệu canh ba thức giấc
Gieo những vần điệu qua kẽ vách nứt
Gieo con chữ cặn thừa những chấm mực khuya


Gieo vần điệu chân không vào gió
Mùa màng bội thu bó lúa xuân thì
Lật cánh đồng dậy huong mùi phân ải
Lưỡi cày sáng loáng vỡ hoang sơ



TRÁI TIM TRẢI NGHIỆM


Khi yêu em bằng trái tim non dại
Tình yêu của anh mơ hồ lung linh
Như con nai vàng đi trong cánh rừng không có lối mòn
Nên ngàn năm mắt còn ngơ ngác


Tình vơi cạn, trái tim đầy trải nghiệm
Tình yêu cộng trừ xác thực thiệt hơn
Như con báo rừng rình mồi bên suối
Một lần hụt mồi lao vào dòng lũ mất tăm



Nguồn: trang web Bông Tràm và Gác Văn