Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Thơ ĐÀI NGUYÊN VU




NGUỒN THƠ

Trưa nay đọc thư em
Như ngâm mình trong suối
Trước, ta chưa hề quen
Anh vẫn là gió bụi

Áo em màu trắng quá
Mà anh không màu xanh
Làm sao cho tương hợp
Thành bức tranh trữ tình

Anh là con bướm lạc
Vương vương sợi tơ trời
E chủ vườn khinh bạc
Không cho nhành hoa khai

Chính em là nguồn thơ
Mà hồn anh tan biến
Sáng mai em tìm kiếm
Anh lẩn khuất đâu đây


XỨ MƠ TIÊN


Cau vẫn từ nơi nước nhỉ lên
Trầu xanh đích thực xứ mơ tiên
Em về nghiêng nón trên đường Luyện
Nghìn chuối chen quanh lục diệp hồng

Thơ đan bảy chữ nét huyền thanh
Vợ chẳng mê thơ ý tứ lanh
Bảo bỏ thi thư, thơ luống mất
Nàng thơ vẫn đến thiết tha tình



MÙA XUÂN THĂM BẠN VÀ HOA


Mùa xuân sang điệp khúc
Thành tựu bản dương cầm
Bước vào nhà thi nhân
Hồ cá màu bơi lội

 Phía nam vườn bên cạnh
Lựu, cúc đỏ chen vàng
Rung động bởi ngũ quan
Bắt liền thơ năm dấu

Tương lai và sáng tạo
Cố cho kịp nàng thơ
Từ  buổi mới gây mơ
Gieo vần trong ánh mắt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét