MAI VIỆT
Mai Việt -- quê quán: Phan Thiết,
VÂN
Đi về lại ngôi trường soi nếp
cổ
Đâu hàng phượng xưa nhớ nắng
một mình
Cúi xuống nhặt chiếc lá bàng
trên cỏ
Thấy em còn nguyên màu áo nữ
sinh
Đi về lại con đường hoa giấy
trắng
Nghe bước ai chạm nhẹ dưới
chân mình
Bởi không kịp theo bóng người
vội vã
Nên tôi giờ khuyết mãi một
vầng trăng
Đi về lại biển một ngày đổi
gió
Sóng bạc đầu thôi vỗ tiếng
trăm năm
Em về đâu để bãi bồi sông cạn
Neo đời tôi xa con nước nguyệt
rằm
Đi về lại sau bao mùa lãng tử
Vườn năm xưa im dấu mãi bao
giờ
Muốn tìm lại những mùa hương
mận chín
Nhưng gió mưa nào đã xóa ngày
thơ
Đi về lại chỏng trơ hồn quán
lạnh
Có một thời đằm thắm khúc thu
mưa
Bàn ghế nào bên tôi còn bóng
cũ
Ly chè đêm còn ngọt ở môi
người?
Về ngồi lại đếm phù vân qua
tóc
Gọi tên em sâu kín tự trong
lòng
Chợt thương con dã tràng bên
bọt sóng
Xóa và tan…nhưng đời vẫn hòai
mong.
Chia tay Đồi Dương
Chưa nói gì - sao chia tay Đồi Dương
Biển còn đó bước chân người trên cát
Tóc chưa khô buổi chiều gió mặn
Đã nghe rồi nghìn dấu mưa tan
Mai em về, Đồi Dương chợt khóc
Bàn tay chờ vẫy phút xa đưa
Dù không nói nhưng hồn sao ngấn lệ
Nhìn tàu qua mấy lớp bụi mờ
Mai em về, lòng tôi biển động
Con sóng nào chao suốt chặng đường đi
Vẫn biết hai nơi là hai phía
Nên một mình buồn bã đến đôi khi
Mai em về, biển dưng đầy sóng
Và trời mưa - dẫu có vô tình
Cốc cà phê khuấy hoài vẫn đắng
Phút bên người buồn mấy cũng lặng thinh
Gởi về em ngọn gió biển chiều nay
Sau này có nhiều đêm trăn trở
Đồi Dương - vẫn còn nghe tiếng sóng
Vỗ trong đời một thoáng tình thơMai Việt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét