TRẦN YÊN THẾ
Quê quán : Hòa Minh, Tuy Phong,
Bình Thuận
CON GÁI NGÀY XUÂN
Con gái ngày xuân như cốm sữa
Cứ thơm lừng lựng đến qua rằm
Cứ thơm hạt nếp lòng trinh nữ
Ra giêng còn thơm tôi lâng
lâng
Hình như tháng Chạp ba mươi
thiếu
Nhà bên đỏng đảnh rộn tiếng
hài
Gió trêu táy máy giàn nho chín
Nhẹ nhàng mà thẹn đến rung cây
Năm nay ăn Tết thời thanh nữ
Hồn nhiên em nhắc chuyện “lì
xì”
Tôi đón xuân này nơi quê cũ
Xao lòng mừng tuổi một tình si
Tình si chếch choáng tôi như
rượu
Con gái ngày xuân khai vị mời
Mỗi Tết thêm mùa nho chín mọng
Tôi về hái lộc gặp hơi men.
Thưa rằng Phan Rí
Vẫn đợi nhau về thăm Phan Rí
Lóc cóc – leng keng ngồi xe ngựa phi
Gió quê ngan ngát mùi mắm chín
Đậm tình thơm thảo hương mang đi.
Thị trấn gầy khô đôi vú mẹ
Đàn con khôn lớn tìm tha phương
Thi thoảng ghé về như gió tạt
Phố chiều bịn rịn bóng xiêu nghiêng.
Trùng Dương xưa – biển nắng hong hanh (1)
Chim di đông chưa đậu đất lành
Để thương Phan Rí thời xuân nữ
Gương lược buông rời rối tóc xanh.
Thưa rằng Phan Rí – còn quê nội
Lẽ nào sông Lũy nước nguồn trôi
Triều dâng có lúc xuôi rồi ngược
Tình cũng hợp tan giữa sóng đời.
Mai chào Phan Rí ngày gió sớm
Hạt cát nào khô bay luân hồi
Chừng ấy nắng đủ làn mây lưu luyến
Nặng bước ngựa thồ tiếng lục lạc rơi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét